Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2011

CHÙA THIÊN MỤ

Chùa Thiên Mụ (��天姥) hay còn gọi là chùa Linh Mụ là một ngôi chùa nằm trên đồi Hà Khê, tả ngạn sông Hương, cách trung tâm thành phố Huế khoảng 5km về phía tây. Chùa Thiên Mụ chính thức khởi lập năm Tân Sửu (1601), đời chúa Tiên Nguyễn Hoàng -vị chúa Nguyễn đầu tiên ở Đàng Trong. Đây có thể nói là ngôi chùa cổ nhất của Huế

Tháp Phước Duyên là một biểu tượng nổi tiếng gắn liền với chùa Thiên Mụ. Tháp cao 21 m, gồm 7 tầng, được xây dựng ở phía trước chùa vào năm 1844. Mỗi tầng tháp đều có thờ tượng Phật. Bên trong có cầu thang hình xoắn ốc dẫn lên tầng trên cùng, nơi trước đây có thờ tượng Phật bằng vàng. Phía trước tháp là đình Hương Nguyện, trên nóc đặt Pháp luân (bánh xe Phật pháp, biểu tượng Phật giáo.Pháp luân đặt trên đình Hương Nguyện quay khi gió thổi).

Trận bão năm 1904 đã tàn phá chùa nặng nề. Nhiều công trình bị hư hỏng, trong đó đình Hương Nguyện bị sụp đổ hoàn toàn (nay vẫn còn dấu tích). Năm 1907, vua Thành Thái cho xây dựng lại, nhưng chùa không còn được to lớn như trước nữa. Hai bên tháp có hai nhà tứ giác, đặt hai tấm bia đời Thiệu Trị. Sâu vào bên trong là hai nhà lục giác, một nhà để bia và một nhà để quả chuông đúc đời chúa Nguyễn Phúc Chu.




Qua nhiều đợt trùng tu lớn nhỏ, ngoài những công trình kiến trúc như tháp Phước Duyên, điện Đại Hùng, điện Địa Tạng, điện Quan Âm... cùng bia đá, chuông đồng, chùa Thiên Mụ ngày nay còn là nơi có nhiều cổ vật quí giá không chỉ về mặt lịch sử mà còn cả về nghệ thuật. Những bức tượng Hộ Pháp, tượng Thập Vương, tượng Phật Di Lặc, tượng Tam Thế Phật... hay những hoành phi, câu đối ở đây đều ghi dấu những thời kỳ lịch sử vàng son của chùa Thiên Mụ.
                                                                     Khu chính điện

Trong khuôn viên của chùa là cả một vườn hoa cỏ được chăm sóc vun trồng hàng ngày. Ở đó, hòn non bộ của vị tổ nghề hát tuồng Việt Nam là Đào Tấn được đặt gần chiếc xe ô tô - di vật của cố Hòa thượng Thích Quảng Đức để lại trước khi châm lửa tự thiêu để phản đối chính sách đàn áp Phật giáo của chế độ Ngô Đình Diệm năm 1963.



 Các " thuyền rồng " đưa du khách đi tham quan dọc sông Hương
                                    Bến đổ thuyền ngay trước Chùa Thiên Mụ
                                                                           Sông Hương
Chùa Thiên Mụ được xếp vào 20 thắng cảnh đất Thần Kinh với bài thơ Thiên Mụ chung thanh do đích thân vua Thiệu Trị sáng tác và được ghi vào bia đá dựng gần cổng chùa.

Thiên Mụ Chung Thanh
Cao cương cổ sát trấn điền xuyên
Nguyệt tướng thường viên tự tại thiên
Bách bát hồng thanh tiêu bách kết
Tam thiên thế giới tỉnh tam duyên
Tăng hoằng ngọ nhật u minh cảm
Liêu lượng dần tiêu đạo vị huyền
Phật tích Thánh công thùy hải vũ
Thiện nhân tăng quả phổ cai diên.

Dịch thơ: Tiếng Chuông Thiên Mụ
Trên bến gò xưa chùa lập ra
Bên trời tự tại mãi Gương Nga
Tiếng ngân trăm tám tan trăm oán
Thế giới ba ngàn giải nợ ba
Chuông động giữa trưa miền tối
Kinh gieo canh sớm đạo tăng gia
Truyền công Phật Thánh tràn non nước
Nhân quả ươm lành khắp chốn xa

KHU HOÀNG THÀNH : ĐẠI NỘI

                                                                              Kỳ Đài
                                                                                Cổng Ngọ Môn
Ngọ Môn (tên chữ Hán: 午門) là cổng chính phía nam của Hoàng thành Huế. Hiện nay là một trong những di tích kiến trúc thời Nguyễn trong quần thể di tích cố đô Huế. Ngọ Môn, có nghĩa đen là Cổng giữa trưa hay Cổng xoay về hướng Ngọ, là cổng lớn nhất trong 4 cổng chính của Hoàng thành Huế ( theo Wikipedia )
 Phía xa là Điện Thái Hòa,nơi Vua nhà Nguyễn họp bàn việc nước cùng các triều thần.



Các cung điện trong Đại Nội bị hư hỏng do thời gian,chiến tranh đang được khôi phục lại
                                                        Kinh phí do tổ chức Unesco tài trợ



 THÁI BÌNH LÂU,nơi Vua đọc sách đang được khôi phục


Các quản tượng đang chăn dắt bầy voi,số voi này sẽ phục vụ khách du lịch hay vào những dịp tổ chức Tế Lể
Trên cổng Ngọ Môn là lầu Ngũ Phụng

NHÀ VƯỜN HUẾ

Huế có những nét đặc thù riêng:người Huế ăn nói nhẹ nhàng,dịu dàng.Món ăn Huế trình bày tiểu nhẻ và công phu ,riêng ly cà phê đá ở Huế cũng ...rất Huế !
...một chút ít cà phê đậm,vỏn vẹn mỗi ly một khối nước đá nhỏ,hai chén uống trà cũng bé tí .Khi mình hỏi có phải vì nước đá mắc quá chăng thì được trã lời là người Huế uống như vậy chứ không phải ly đá to đùng như ở trong miền Nam !
Đến cái muỗng dùng cà phê cũng...rất Huế.Khi được hỏi tại sao thì người Huế nói rằng cho dễ quậy đường!!
" vậy chừ trong nớ không có ư ? "
- Không ! ở trong" trỏng" ngồi uống cà phê mà bẻ cong cái muỗng giống cái cuốc như thế này là chủ quán rượt chạy không kịp !!
Tại một góc đường,mình nhìn thấy một tấm bảng chỉ dẩn như thế này.Vậy thì đến xem thử xem.
Anh bạn cùng đi đang đứng trước Nhà Vườn Lạc Tịnh.Dạo này họ ngưng tiếp khách đến tham quan.

Nhưng cuối cùng nhờ miệng lưỡi Tô Tần,mình cũng được vào trong.
Thật bất ngờ vì đây là nhà Ông Hồng Khẵng,cháu nội Vua Minh Mạng.




Một không gian yên tịnh,quý phái đến lạ thường